Ai ai cũng cần tu cái miệng lại bởi gieo ác khẩu có thể gặt nghiệp báo

Cổ nhân có dạy: “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất”, nghĩa là: Bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Phật dạy rằng mười cái nghiệp của con người thì trong đó nghiệp đến từ cái miệng đã chiếm gần một nửa.

Một là chuyện không nói có, chuyện có nói không.

Hai là nói lời hung ác.

Ba là nói lưỡi đôi chiều.

Bốn là nói lời thêu dệt.

[IMG]

Nhưng trong cuộc sống hằng ngày ngoài bốn điều trên, cái miệng còn tạo thêm nhiều nghiệp nữa như:

Năm là ăn uống cầu kỳ, truy cầu thỏa mãn dục vọng về đồ ăn của tự thân.

Sáu là phê bình, khen chê làm thương tổn đến kẻ khác.

Bảy là rêu rao lỗi của mọi người (Tứ chúng), toàn là những điều tổn phước và tội phải đoạ vào địa ngục, cũng như làm mất lòng, gây mâu thuẫn, nghi kỵ giữa người với người.

Cuộc đời ai ai trong quá trình sinh sống cũng không ngừng tạo thêm nhiều nghiệp mới, trong đó lời nói ác ngữ, ác khẩu là một trong những tội nghiệp vô cùng to lớn.

Trong kinh Phật có bài học đạo lý rằng: Có người thấy Đức Phật rất từ bi, rất có đạo hạnh, nên cố ý đến mắng nhiếc Đức Phật. Nhưng khi chửi mắng, Đức Phật đều lặng thinh, chẳng đáp.

Khi người ấy mắng nhiếc xong, Phật hỏi: “Ông đem lễ vật tặng người khác, người ấy không nhận thì lễ vật ấy cuối cùng sẽ thuộc về ai”? Người ấy đáp rằng, lễ vật vẫn là của ông ta.

Đức Phật liền nói: “Nay ông mắng nhiếc ta, nhưng ta không nhận, ông tự mang vào thân ông vậy. Cũng giống như âm vang là do nương theo tiếng mà có, như bóng do hình mà thành, cuối cùng vẫn chẳng tránh được. Hãy thận trọng, chớ nói lời mắng nhiếc, ác ngữ”!

[IMG]

Đồng thời lời nói cũng có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng, làm vơi đi những tâm trạng buồn; lời nói nhã nhặn, lời khuyến tấn đúng thời, đúng lúc có thể làm thay đổi suy nghĩ tiêu cực của đối phương và từ đó dần dần sẽ làm thay đổi những hành vi, những việc làm bất thiện.

Hậu quả khó lường…

Những lời nói thâm độc, thô bạo, mắng nhiếc, chửi rủa…được xem là ác khẩu, ác ngữ hay còn là những lời lẽ thiếu văn minh, thiếu đạo đức trong giao tiếp cũng được cho là đã tạo khẩu nghiệp. Đương nhiên, nói nặng lời, hoặc lớn tiếng trong chừng mực nào đó không phải là ác ngữ, nhất là trong quá trình giáo dục con cái của cha mẹ, giáo huấn học trò của thầy cô.

Có thể thấy rằng nếu ai đó cảm thấy cuộc đời nhiều đau khổ, không vui vẻ, chẳng bình yên, tức là chính người đó cần phải điều chỉnh lại lời nói, cho vừa dễ nghe, cho vừa dễ thương. Hoặc là người đó cần phải điều chỉnh lại âm thanh, sắc thái giọng nói sao cho vừa đủ nghe, sao cho khỏi làm phiền lòng người khác ở xung quanh đang cần sự yên tĩnh, để tâm hồn được thanh tịnh, hay để được nghỉ ngơi thoải mái.

Nhất là bậc cha mẹ thường dùng ác ngữ đối với con cái hoặc với mọi người như một thói quen, đứa bé được nuôi dưỡng và giáo dục trong môi trường có nhiều tố chất bất thiện này, một cách thụ động khi trưởng thành chắn chắn sẽ phản ánh ra những tín tức bất thiện đó.

Là con cái thường nói những lời thô bạo, thâm độc,… thì chắc chắn cha mẹ, thầy cô giáo và những người xung quanh sẽ không khỏi phiền lòng.

[IMG]
 
Trong xã hội hiện nay, một số bạn trẻ lướt web, facebook, twitter,… thường dùng những lời lẽ ác ngữ, thô tục, xúc phạm đến người khác không phải là không có. Có thể các bạn cho rằng những lời nói này không chỉ một người nào cụ thể, không trực tiếp một ai, thì sẽ không sợ nguy hại nhưng thực tế lại rất nguy hiểm.

Không chỉ viết những lời ác ngữ, mà thậm chí chỉ cần nhấp chuột tán thành, ủng hộ những lời ác ngữ đều nguy hiểm, vì nhiều lần làm như vậy chính không ai biết xấu hổ, không ai kiểm soát, không ai khuyến tấn nên lâu ngày dài tháng sẽ trở thành một thói quen.

Nghiệp sẽ chi phối đối với đời sống của tự thân người tạo nghiệp. Vì thế, một lời ác khẩu, ác ngữ đều có thể đưa đến hậu quả khó lường, vậy nên chúng ta cần tu cái miệng ấy lại ngay từ bây giờ.

 
Thuận Yến tổng hợp





Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Contact Us